16.9. Chớp mắt mà đã đúng hai năm ngày mình tạm biệt "gia đình yêu dấu" - nơi làm việc thứ tư của mình để đến nơi làm việc mới -đầy sóng gió . Ớ cái tuổi tưởng chừng mọi cảm xúc có thể "ẩn giấu ", nhưng không , những giọt nước mắt không kềm nén nỗi .Ngày chia tay, động viên nhau cố gắng và như đã hứa ..." Luôn dõi theo bước chân của bạn" ...Thời gian mình ở đây chỉ không đầy bốn năm nhưng có lẽ đây là thời gian mình hạnh phúc nhiều nhất : ca hát , vui đùa , "quậy phá " và thậm chí được chia sẻ mọi điều mà không phải e ngai ...
Hôm qua về họp mặt, "sư huynh " biểu ...." Vẫn sống tốt và vui vẻ , phải không ?" Mỉm cười và trả lời " Cho em về lại trường mình ..." ( Mà biết là không thể vì ...chắc chắn không được !)...
Vậy đó , cuộc sống luôn cuốn ta về phía trước . Vì biết mình thường phải ở "nơi sóng gió " nên mình đã luôn cố gắng để không phải "mất tích trong giông bão ". Thật cảm ơn những bạn bè chí cốt ở "gia đình yêu dấu " đã luôn dõi theo , động viên và ....an ủi ...đã giúp mình có thể vững bước...
Cảm ơn mọi người ....!
Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012
Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012
Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012
Thần giao cách cảm ...
Khi nhớ đến em , anh gọi tên người khác
Làm như em chưa hề có ở trên đời
Bởi vì theo luật thần giao cách cảm
Anh gọi tên người nào là người đó hắt hơi
Ôi , cái nhớ bật lên thành tiếng gọi
Anh đã phải nén đi , đau đớn biết chừng nào
Để nghìn lẻ một đêm em ngủ trong huyền thoại
Không ai được làm ồn , không ai được xôn xao
(Bùi Chí Vinh - Trích từ tập " Thơ tình Bùi Chí Vinh " - NXB Trẻ 1995)
Làm như em chưa hề có ở trên đời
Bởi vì theo luật thần giao cách cảm
Anh gọi tên người nào là người đó hắt hơi
Ôi , cái nhớ bật lên thành tiếng gọi
Anh đã phải nén đi , đau đớn biết chừng nào
Để nghìn lẻ một đêm em ngủ trong huyền thoại
Không ai được làm ồn , không ai được xôn xao
(Bùi Chí Vinh - Trích từ tập " Thơ tình Bùi Chí Vinh " - NXB Trẻ 1995)
Không phải tơ trời, không phải sương mai...
Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...
ĐỖ TRUNG QUÂN
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...
ĐỖ TRUNG QUÂN
Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012
Và tuổi thơ đã đi qua...
Và tuổi thơ đã đi qua
Như một cánh chuồn chao mình nghiêng lượn
Những giấc mơ mang màu hoa phượng
Đã lui về một nơi rất xa
Như một cánh chuồn chao mình nghiêng lượn
Những giấc mơ mang màu hoa phượng
Đã lui về một nơi rất xa
Tiếng sáo diều ai thả chiều nay
Bỗng vỡ vụn những âm thanh trong trẻo
Ngoài vườn xoan tiếng con chim liếu điếu
Gọi những mùa xuân hãy ghé qua đây
Tôi chẳng hay trời đã heo may
Cứ mải miết tìm viên bi ngày xưa đánh mất
Chợt bắt gặp cái nhìn qua khe liếp
Nụ cười duyên cô bạn gái học trò...
Bỗng vỡ vụn những âm thanh trong trẻo
Ngoài vườn xoan tiếng con chim liếu điếu
Gọi những mùa xuân hãy ghé qua đây
Tôi chẳng hay trời đã heo may
Cứ mải miết tìm viên bi ngày xưa đánh mất
Chợt bắt gặp cái nhìn qua khe liếp
Nụ cười duyên cô bạn gái học trò...
Có lẽ giờ tôi đã đánh mất mộng mơ
Nhưng vẫn nhớ những ngày êm dịu ấy
Có nhắm mắt tôi cũng như đang thấy
Ánh mắt nhìn và hơi ấm trong tay
Nhưng vẫn nhớ những ngày êm dịu ấy
Có nhắm mắt tôi cũng như đang thấy
Ánh mắt nhìn và hơi ấm trong tay
Có lẽ giờ người ở cuối chân mây
Hạnh phúc nhỏ, những giấc mơ cũng nhỏ
Tuổi xuân qua nhẹ nhàng như cơn gió
Chẳng thấy mình giờ đã thật xa xôi
Hạnh phúc nhỏ, những giấc mơ cũng nhỏ
Tuổi xuân qua nhẹ nhàng như cơn gió
Chẳng thấy mình giờ đã thật xa xôi
Và thế rồi tuổi xuân đã qua tôi
Không thể quay về những ngày êm dịu đó
Chiều nay buồn bắt gặp màu hoa đỏ
Ký ức ngày xưa, như mơ, như mơ...
Không thể quay về những ngày êm dịu đó
Chiều nay buồn bắt gặp màu hoa đỏ
Ký ức ngày xưa, như mơ, như mơ...
PHẠM
DŨNG HÀ
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)