Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012
Xích đu treo im lặng
Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời…
Người ngồi đó và ao ước trong từng ấy tháng năm
thấy một người ngồi trên chiếc xích đu và đọc sách
chỉ như thế đã là hạnh phúc…
Chỉ như thế ngôi nhà mới có thể nhìn thấy nắng
chỉ như thế những ly tách mới có niềm vui chạm vào môi một người đang khát
chỉ như thế cánh cửa mới tin mình còn cần thiết
để chờ một bàn tay đến mở ra…
Chiếc xích đu được làm cạnh một dàn hoa
chiếc xích đu được làm dưới một tán cây ven hồ nhiều bóng mát
chiếc xích đu được làm bên một mái hiên nhà nhiều mưa và nắng
chiếc xích đu được làm trong tim một người không còn chổ để yêu thương một ai khác
ngoài một con người…
Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đời
tự tay mình đưa xích đu cho người mình yêu thương trong chiều muộn
nhưng điều cỏn con với người này nhiều khi là cả một đời mong muốn
của một người tưởng chừng như không bao giờ biết rơi nước mắt
cho đến khi bắt gặp một tình yêu…
Đôi lúc sống một cuộc đời chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc mà không hề biết trước là khổ đau
như chờ đợi một người đến ngồi trên chiếc xích đu ấy
như chờ đợi một cái nắm tay của đoạn đường sau cuối
như chờ đợi một nụ hôn mà nếu cần phải đánh đổi
bất cứ điều gì cũng cam tâm!
Người xây nên một ngôi nhà với những viên gạch lấy từ trái tim
những mùa trăng đi qua mà không dám ngủ
những đêm mưa không dám cựa mình vì sợ hơi ấm kia từ bỏ
những lúc cô đơn không dám khóc thành tiếng vì sợ chạm tay vào nỗi nhớ
những ngày dài thật dài…
Thà biết trước mình sẽ sống vì một người nào đó ngày mai
người có khi không phải thấy hối tiếc
người có khi làm cả triệu cái xích đu rồi đặt trên khắp các nẻo đường mà không cần biết
người mình yêu thương có chịu ngồi xuống hay không?
Ở đâu đó trong cuộc đời vẫn luôn có một chiếc xích đu treo trong lặng im
chờ một người đến ngồi và đọc sách…
17.09.2008
http://www.thica.net/2008/12/15/xichdutreoimlặng/
Ảnh minh họa : Sưu tầm trên net
Người ngồi đó và ao ước trong từng ấy tháng năm
thấy một người ngồi trên chiếc xích đu và đọc sách
chỉ như thế đã là hạnh phúc…
Chỉ như thế ngôi nhà mới có thể nhìn thấy nắng
chỉ như thế những ly tách mới có niềm vui chạm vào môi một người đang khát
chỉ như thế cánh cửa mới tin mình còn cần thiết
để chờ một bàn tay đến mở ra…
Chiếc xích đu được làm cạnh một dàn hoa
chiếc xích đu được làm dưới một tán cây ven hồ nhiều bóng mát
chiếc xích đu được làm bên một mái hiên nhà nhiều mưa và nắng
chiếc xích đu được làm trong tim một người không còn chổ để yêu thương một ai khác
ngoài một con người…
Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đời
tự tay mình đưa xích đu cho người mình yêu thương trong chiều muộn
nhưng điều cỏn con với người này nhiều khi là cả một đời mong muốn
của một người tưởng chừng như không bao giờ biết rơi nước mắt
cho đến khi bắt gặp một tình yêu…
Đôi lúc sống một cuộc đời chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc mà không hề biết trước là khổ đau
như chờ đợi một người đến ngồi trên chiếc xích đu ấy
như chờ đợi một cái nắm tay của đoạn đường sau cuối
như chờ đợi một nụ hôn mà nếu cần phải đánh đổi
bất cứ điều gì cũng cam tâm!
Người xây nên một ngôi nhà với những viên gạch lấy từ trái tim
những mùa trăng đi qua mà không dám ngủ
những đêm mưa không dám cựa mình vì sợ hơi ấm kia từ bỏ
những lúc cô đơn không dám khóc thành tiếng vì sợ chạm tay vào nỗi nhớ
những ngày dài thật dài…
Thà biết trước mình sẽ sống vì một người nào đó ngày mai
người có khi không phải thấy hối tiếc
người có khi làm cả triệu cái xích đu rồi đặt trên khắp các nẻo đường mà không cần biết
người mình yêu thương có chịu ngồi xuống hay không?
Ở đâu đó trong cuộc đời vẫn luôn có một chiếc xích đu treo trong lặng im
chờ một người đến ngồi và đọc sách…
17.09.2008
http://www.thica.net/2008/12/15/xichdutreoimlặng/
Ảnh minh họa : Sưu tầm trên net
Như là giấc mơ
Như là cách mà chúng ta đợi chờ
sẽ gặp một ai đó xa lạ trong thế giới này để bắt đầu một giấc mơ…
Một người bước qua,dừng lại và hỏi phải chúng ta quen nhau từ ngày xưa?
một người chạy theo,níu vai và hỏi phải kiếp trước chúng ta từng hò hẹn?
một người ngồi lặng yên bên vỉa hè và mỉm cười nói chúng ta thuộc về một số phận
không điều gì có thể cách chia…?
Có hàng ngàn con người ta yêu thương nhưng sao chỉ chọn đúng một trái tim ủ ấm trong ngày mưa
những xa lạ bỗng gần đến không ngờ được
thấu hiểu từng cử chỉ bàn tay và nét mặt
từng tiếng cười vui lúc đêm về hay trời sáng
từng lặng im trong lòng ngột ngạt
mà vẫn bình yên thôi!
Người từ đâu đó rồi bước vào trong cuộc đời
làm thay đổi hướng đi của giọt nước mắt
thay vì rơi trên tay mình thì nay đã rơi trên ngón tay người khác
thay vì mệt nhoài trên cô đơn thì nay đã biết giữ chặt
mỗi yêu dấu đâm chồi…
Chúng ta vẽ một vòng tròn mà sóng gió không bao giờ vượt quá được lằn vôi
thắp lên những ngọn nến trong đêm về giá rét
dọn một chỗ nằm cho riêng phần đời mất mát
nhưng chúng ta có biết gì về những điều chỉ hình thành khi hờn ghen bật khóc
từng giây phút mong manh?
Có cách nào mang một chiếc lược chải hết những khốn khó vẫn để dành
phân loại ưu tư nào đến trước
chúng ta sẽ dự báo cho ngày mai bằng một que diêm vừa đốt
giữa đôi lòng bàn tay…
Như là giấc mơ được nhìn thấy mình trên những đám mây
được nhìn thấy mình làm mưa rơi ngoài cửa sổ
được nhìn thấy mình ngồi cạnh nhau trong căn phòng bé nhỏ
chấp hết ngoài kia gọi bão giông…
Như là cách mà tình yêu gọi chúng ta đến và tặng cho một ước mong…
sẽ gặp một ai đó xa lạ trong thế giới này để bắt đầu một giấc mơ…
Một người bước qua,dừng lại và hỏi phải chúng ta quen nhau từ ngày xưa?
một người chạy theo,níu vai và hỏi phải kiếp trước chúng ta từng hò hẹn?
một người ngồi lặng yên bên vỉa hè và mỉm cười nói chúng ta thuộc về một số phận
không điều gì có thể cách chia…?
Có hàng ngàn con người ta yêu thương nhưng sao chỉ chọn đúng một trái tim ủ ấm trong ngày mưa
những xa lạ bỗng gần đến không ngờ được
thấu hiểu từng cử chỉ bàn tay và nét mặt
từng tiếng cười vui lúc đêm về hay trời sáng
từng lặng im trong lòng ngột ngạt
mà vẫn bình yên thôi!
Người từ đâu đó rồi bước vào trong cuộc đời
làm thay đổi hướng đi của giọt nước mắt
thay vì rơi trên tay mình thì nay đã rơi trên ngón tay người khác
thay vì mệt nhoài trên cô đơn thì nay đã biết giữ chặt
mỗi yêu dấu đâm chồi…
Chúng ta vẽ một vòng tròn mà sóng gió không bao giờ vượt quá được lằn vôi
thắp lên những ngọn nến trong đêm về giá rét
dọn một chỗ nằm cho riêng phần đời mất mát
nhưng chúng ta có biết gì về những điều chỉ hình thành khi hờn ghen bật khóc
từng giây phút mong manh?
Có cách nào mang một chiếc lược chải hết những khốn khó vẫn để dành
phân loại ưu tư nào đến trước
chúng ta sẽ dự báo cho ngày mai bằng một que diêm vừa đốt
giữa đôi lòng bàn tay…
Như là giấc mơ được nhìn thấy mình trên những đám mây
được nhìn thấy mình làm mưa rơi ngoài cửa sổ
được nhìn thấy mình ngồi cạnh nhau trong căn phòng bé nhỏ
chấp hết ngoài kia gọi bão giông…
Như là cách mà tình yêu gọi chúng ta đến và tặng cho một ước mong…
Có và không
Có, từ hạt bụi nhỏ.
Không, cái gì cũng không.
Như hình trăng dưới nước,
Có, mà thực tình không.
(Từ Đạo Hạnh )
Ảnh sưu tầm trên net
Không, cái gì cũng không.
Như hình trăng dưới nước,
Có, mà thực tình không.
(Từ Đạo Hạnh )
Ảnh sưu tầm trên net
Con trai và má
SGTT Nguyệt san - Tết năm kia bạn tham gia một vở ca kịch mừng giao thừa trên quảng trường, có truyền hình trực tiếp, má bạn coi tivi thấy vậy liền lấy điện thoại gọi lúc vở diễn đang giữa chừng, nói tết nhất rồi bây còn vẽ mặt hề ca hát chi nữa, thay áo xống đi. Về!” Bạn xoa cái bụng ông Địa độn vải chang bang của mình, nói chờ con chút nữa má ơi. Sau, lúc kể với tôi bạn nói, “thì dặn cho có vậy, chớ bà già tao chờ tao tới suốt đời”. Tết đó bạn bốn mươi ba tuổi.
Tôi với bạn không thân, có khi cả tuần mới ngồi chung bàn ở quán càphê, chỉ ở quán càphê. Nhưng tôi quen má của bạn, một bà già tuổi trên bảy mươi, đẹp người. Mỗi tháng bà ăn chay bốn ngày. Bà bị say xe, đi Sài Gòn lần nào cũng gọt củ sắn đem theo nhai cho đỡ nhợn nhạo trong ruột. Buổi sáng đi chợ thay vì vô tiệm phở bà chỉ ăn nắm xôi, hay một ổ bánh mì không, số tiền còn lại bà chắt mót bỏ ống cho bạn cất nhà. Bà có cái đầu tóc mượn làm từ tóc rụng của mình, chính mình nhặt nhạnh. Đôi lúc đọc mấy mẩu truyện con con bạn viết, truyện nào cũng có nhân vật má, bà kêu kiếm gì đó viết nhắc tới ba bây, kẻo ổng buồn.
Tôi chưa gặp bà má đó lần nào, những gì tôi biết đều do bạn kể. Ngoài càphê đá, sữa đậu nành… ngồi với bạn, tôi được thưởng thức thêm món “bà già tao…” Như một ám ảnh. Ngọt ngào. Quán nằm giữa lòng thành phố, nhưng có khi bạn làm tôi thấy bóng người đàn bà đi nhặt bông so đũa rơi về nấu chua với cá rô đồng. Tôi thấy bà ngồi trong bếp, tay lẹ làng trở bánh phồng. Những ngày tết bà hay lảng vảng gần chỗ mấy đứa con chơi bài cào, hóng nghe coi đứa nào thua nhiều, bà lén luồn tiền cho nó.
Và bạn luôn là người thua nhiều nhất. Bà má bận lòng với bạn nhất. Lần nào về trong mớ hành lý của bạn cũng nhồi nhét bao nhiêu là quần áo quăn queo, má lục lọi ra, ôm đi ủi. Qua cửa là bà ngó từ trên xuống dưới, lúc bảo cạo râu bớt đi lúc chê tóc dài quá phủ cả lỗ tai, mà để móng tay chi dài thượt thiệt ngứa con mắt. Bạn hí hửng, bị rầy mà vô cùng hí hửng, má càm ràm bạn coi bằng như má hát ru vậy.
Bạn không bao giờ nói kiểu như tao thương má, nhớ má lắm lắm. Tình cảm của bạn đặt vào những câu chuyện, những ký ức, những kỷ niệm có thể đã cũ kỹ rồi hoặc còn tươi rói mới hôm qua, lần về thăm nhà gần nhất. Nơi bạn sống cách nhà sáu mươi cây số, lâu lắc vài ba tháng bạn mới về một lần, nhưng cái cảm giác bạn chưa bao giờ bỏ má đi đâu. Lá bay ngoài đường rơi bạn mơ màng “bà già tao tầm bốn giờ sáng là xách chổi đi quét lá ngoài sân…” Một người bán quà rong đi ngang qua bạn chép miệng, “bà già tao ưa bánh phồng nếp…” Ngồi trong quán ngó trời mưa, mà mắt bạn ngậm sương như thể trước mặt thấp thoáng dáng một người phụ nữ đang súc rửa mấy cái lu, đắp đất be quanh nền nhà chống ngập, lấy tấm cao su căng che cho mùng con khỏi dột.
Bạn là hoạ sĩ, kiêm viết văn xuôi, làm thơ kiêm diễn viên, và ca vọng cổ nghe cũng mùi. Chữ của bạn luôn có hình ảnh bà mẹ tần tảo với đầu tóc mượn xức dầu dừa, kim tây cài miệng túi áo, chân đi dép Lào, nồng mùi dầu gió. Nhưng khi vẽ, hiện diện trên tranh bạn thường là trẻ con và trẻ con. Những đứa trẻ đang giỡn đang chơi, xúm xít với nhau hồn nhiên ngước mặt ngó trời, bình an và nhẹ nhõm. Như thể khung tranh đã che khuất bà mẹ chúng đang ở gần đâu đó, đang bao dung dõi theo, ngó chừng bảo bọc cho, tôi có cảm giác đó. Nhưng cảm giác cũng đầy chủ quan, bởi tôi bị ám ảnh bởi thứ tình cảm kỳ lạ mà bạn dành cho má, đôi khi chỉ vì một lần giọng bạn trở nên thảng thốt, “bà già tao đau nằm ở Sài Gòn…”
Đôi khi, tôi học từ những câu chuyện thảng hoặc, nhát gừng, vô chừng của bạn cách làm mẹ, làm con. Và cũng có lúc tôi hơi nghi ngờ, không biết chi tiết này câu chuyện kia xảy ra giữa bạn và má bạn là có thật? Nhưng điều đó không quan trọng, dù bạn viết truyện ngắn bằng lời, thì ba chữ “bà già tao…” từ cái miệng râu ria rậm rạp của bạn cũng lan ấm áp rung cảm sang tôi.
Bạn kể, má sinh bạn khi thai chưa đầy bảy tháng. Sinh non. Èo uột, bạn được nuôi dưỡng trong bệnh viện cho tới khi về nhà má đã mang bầu đứa nữa. Đứa trẻ chưa được ôm ấp bao nhiêu thì nhường vòng tay mẹ cho em. Câu chuyện đó nhen trong tôi một tưởng tượng lạ lùng, biết đâu bạn nuôi dưỡng trong mình một tình mẫu tử cực kỳ phức tạp, ngay từ lúc bé thơ, mà tôi không thể nào thấu hiểu nổi (vậy mà cũng đòi viết văn). Và những sớm mai, tôi biết bạn hay trông tôi tới, bởi tôi luôn chăm chú ngồi nghe bạn nhắc “bà già tao…” với tất cả háo hức, tò mò. Mong giải mã một tình cảm hơi kỳ lạ, người ta vẫn thường thương má, nhưng ít ai thương ám ảnh kiểu như bạn.
Đến nỗi, tôi đoán chừng bạn không lấy vợ vì chưa tìm được người phụ nữ nào giống như má bạn. Và bạn còn nghèo má bạn còn mãi xót xa. Bạn còn lông bông văn nghệ văn gừng là má bạn còn rầy la… Bạn chọn cách này giành lấy tình thương của má, khi trót sinh ra dưới một mái nhà đông đúc.
Ai đó sẽ nói rằng bạn ích kỷ, nhưng tôi nghĩ quyền phán xét chỉ thuộc về người mẹ. Biết đâu bà cảm thấy vui, an ủi, khi những đứa con lớn khôn đã lần lượt rời khỏi tầm với của bà, chỉ bạn là mãi loay hoay, lẩn quẩn vướng quanh chân. Ứ hự cái thằng nghề nghiệp lêu bêu, chưa vợ, chưa nhà cửa…
Nguyễn Ngọc Tư http://sgtt.com.vn/detail46.aspx?newsid=63565&fld=HTMG/2010/0302/63565
Tôi với bạn không thân, có khi cả tuần mới ngồi chung bàn ở quán càphê, chỉ ở quán càphê. Nhưng tôi quen má của bạn, một bà già tuổi trên bảy mươi, đẹp người. Mỗi tháng bà ăn chay bốn ngày. Bà bị say xe, đi Sài Gòn lần nào cũng gọt củ sắn đem theo nhai cho đỡ nhợn nhạo trong ruột. Buổi sáng đi chợ thay vì vô tiệm phở bà chỉ ăn nắm xôi, hay một ổ bánh mì không, số tiền còn lại bà chắt mót bỏ ống cho bạn cất nhà. Bà có cái đầu tóc mượn làm từ tóc rụng của mình, chính mình nhặt nhạnh. Đôi lúc đọc mấy mẩu truyện con con bạn viết, truyện nào cũng có nhân vật má, bà kêu kiếm gì đó viết nhắc tới ba bây, kẻo ổng buồn.
Tôi chưa gặp bà má đó lần nào, những gì tôi biết đều do bạn kể. Ngoài càphê đá, sữa đậu nành… ngồi với bạn, tôi được thưởng thức thêm món “bà già tao…” Như một ám ảnh. Ngọt ngào. Quán nằm giữa lòng thành phố, nhưng có khi bạn làm tôi thấy bóng người đàn bà đi nhặt bông so đũa rơi về nấu chua với cá rô đồng. Tôi thấy bà ngồi trong bếp, tay lẹ làng trở bánh phồng. Những ngày tết bà hay lảng vảng gần chỗ mấy đứa con chơi bài cào, hóng nghe coi đứa nào thua nhiều, bà lén luồn tiền cho nó.
Và bạn luôn là người thua nhiều nhất. Bà má bận lòng với bạn nhất. Lần nào về trong mớ hành lý của bạn cũng nhồi nhét bao nhiêu là quần áo quăn queo, má lục lọi ra, ôm đi ủi. Qua cửa là bà ngó từ trên xuống dưới, lúc bảo cạo râu bớt đi lúc chê tóc dài quá phủ cả lỗ tai, mà để móng tay chi dài thượt thiệt ngứa con mắt. Bạn hí hửng, bị rầy mà vô cùng hí hửng, má càm ràm bạn coi bằng như má hát ru vậy.
Bạn không bao giờ nói kiểu như tao thương má, nhớ má lắm lắm. Tình cảm của bạn đặt vào những câu chuyện, những ký ức, những kỷ niệm có thể đã cũ kỹ rồi hoặc còn tươi rói mới hôm qua, lần về thăm nhà gần nhất. Nơi bạn sống cách nhà sáu mươi cây số, lâu lắc vài ba tháng bạn mới về một lần, nhưng cái cảm giác bạn chưa bao giờ bỏ má đi đâu. Lá bay ngoài đường rơi bạn mơ màng “bà già tao tầm bốn giờ sáng là xách chổi đi quét lá ngoài sân…” Một người bán quà rong đi ngang qua bạn chép miệng, “bà già tao ưa bánh phồng nếp…” Ngồi trong quán ngó trời mưa, mà mắt bạn ngậm sương như thể trước mặt thấp thoáng dáng một người phụ nữ đang súc rửa mấy cái lu, đắp đất be quanh nền nhà chống ngập, lấy tấm cao su căng che cho mùng con khỏi dột.
Bạn là hoạ sĩ, kiêm viết văn xuôi, làm thơ kiêm diễn viên, và ca vọng cổ nghe cũng mùi. Chữ của bạn luôn có hình ảnh bà mẹ tần tảo với đầu tóc mượn xức dầu dừa, kim tây cài miệng túi áo, chân đi dép Lào, nồng mùi dầu gió. Nhưng khi vẽ, hiện diện trên tranh bạn thường là trẻ con và trẻ con. Những đứa trẻ đang giỡn đang chơi, xúm xít với nhau hồn nhiên ngước mặt ngó trời, bình an và nhẹ nhõm. Như thể khung tranh đã che khuất bà mẹ chúng đang ở gần đâu đó, đang bao dung dõi theo, ngó chừng bảo bọc cho, tôi có cảm giác đó. Nhưng cảm giác cũng đầy chủ quan, bởi tôi bị ám ảnh bởi thứ tình cảm kỳ lạ mà bạn dành cho má, đôi khi chỉ vì một lần giọng bạn trở nên thảng thốt, “bà già tao đau nằm ở Sài Gòn…”
Đôi khi, tôi học từ những câu chuyện thảng hoặc, nhát gừng, vô chừng của bạn cách làm mẹ, làm con. Và cũng có lúc tôi hơi nghi ngờ, không biết chi tiết này câu chuyện kia xảy ra giữa bạn và má bạn là có thật? Nhưng điều đó không quan trọng, dù bạn viết truyện ngắn bằng lời, thì ba chữ “bà già tao…” từ cái miệng râu ria rậm rạp của bạn cũng lan ấm áp rung cảm sang tôi.
Bạn kể, má sinh bạn khi thai chưa đầy bảy tháng. Sinh non. Èo uột, bạn được nuôi dưỡng trong bệnh viện cho tới khi về nhà má đã mang bầu đứa nữa. Đứa trẻ chưa được ôm ấp bao nhiêu thì nhường vòng tay mẹ cho em. Câu chuyện đó nhen trong tôi một tưởng tượng lạ lùng, biết đâu bạn nuôi dưỡng trong mình một tình mẫu tử cực kỳ phức tạp, ngay từ lúc bé thơ, mà tôi không thể nào thấu hiểu nổi (vậy mà cũng đòi viết văn). Và những sớm mai, tôi biết bạn hay trông tôi tới, bởi tôi luôn chăm chú ngồi nghe bạn nhắc “bà già tao…” với tất cả háo hức, tò mò. Mong giải mã một tình cảm hơi kỳ lạ, người ta vẫn thường thương má, nhưng ít ai thương ám ảnh kiểu như bạn.
Đến nỗi, tôi đoán chừng bạn không lấy vợ vì chưa tìm được người phụ nữ nào giống như má bạn. Và bạn còn nghèo má bạn còn mãi xót xa. Bạn còn lông bông văn nghệ văn gừng là má bạn còn rầy la… Bạn chọn cách này giành lấy tình thương của má, khi trót sinh ra dưới một mái nhà đông đúc.
Ai đó sẽ nói rằng bạn ích kỷ, nhưng tôi nghĩ quyền phán xét chỉ thuộc về người mẹ. Biết đâu bà cảm thấy vui, an ủi, khi những đứa con lớn khôn đã lần lượt rời khỏi tầm với của bà, chỉ bạn là mãi loay hoay, lẩn quẩn vướng quanh chân. Ứ hự cái thằng nghề nghiệp lêu bêu, chưa vợ, chưa nhà cửa…
Nguyễn Ngọc Tư http://sgtt.com.vn/detail46.aspx?newsid=63565&fld=HTMG/2010/0302/63565
Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012
Bài viết cho em NP
Một trong những người người bạn ít ỏi của mình bước ra từ thế giới ảo . Gặp nhau lần đầu mà sao thấy như quen lâu lắm. “Nhiều chuyện” một cách …thân thiết . Thật ngạc nhiên đối với mình bởi mình thường ít
lời . Bạn nhỏ hơn mình kha khá tuổi mà sâu sắc , hóm hỉnh và dịu dàng
…Đọc các bài viết của bạn, mình luôn thấy vui và tủm tỉm cười hoài vì
bạn luôn có những câu kết …đầy bất ngờ và dễ thương . Cảm ơn “hạnh duyên “ trong cuộc sống đã cho bọn mình gặp nhau .
Ngày mai Sinh nhật bạn . Chúc “lão “ của mình ngập tràn niềm vui hạnh phúc với gia đình nhỏ của "lão" và những tình cảm thân thiết của bạn bè dành cho ...
Happy birthday nha em N.P !
Ngày mai Sinh nhật bạn . Chúc “lão “ của mình ngập tràn niềm vui hạnh phúc với gia đình nhỏ của "lão" và những tình cảm thân thiết của bạn bè dành cho ...
Happy birthday nha em N.P !
Mơ gì cho sớm mai
Nếu một ngày trôi qua vô vị
Không niềm vui, không tiếng thở dài
Mặt trời vẫn hướng đông mà mọc
Ta mơ gì cho một sớm mai? (Võ Trung Hiếu)
Chắc chắn không là ba hạt dẻ
Những bà tiên, ông bụt đã già
Sao không thử mơ bầy chim sẻ
Mỗi sớm mai ríu rít hiên nhà? (Trương Ngọc Hạnh)
08.02.2012
Không niềm vui, không tiếng thở dài
Mặt trời vẫn hướng đông mà mọc
Ta mơ gì cho một sớm mai? (Võ Trung Hiếu)
Chắc chắn không là ba hạt dẻ
Những bà tiên, ông bụt đã già
Sao không thử mơ bầy chim sẻ
Mỗi sớm mai ríu rít hiên nhà? (Trương Ngọc Hạnh)
08.02.2012
Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012
No more cloudy days
Sitting by a foggy window
Staring at the pouring rain
Falling down like lonely teardrops
Memories of love in vain
These cloudy days, make you wanna cry
It breaks your heart when someone leaves and you don't know why
I can see that you've been hurting, baby I've been lonely too
I've been out here lost and searching, looking for a girl like you
Now I believe the sun is gonna shine
Don't you be afraid to love again, put your hand in mine...
Baby, I would never make you cry
I would never make you blue
I would never let you down
I would never be untrue
I know a place where we can go where true love always stays
There's no more stormy nights, no more cloudy days
I believe in second chances
I believe in angels, too
I believe in new romances
Baby, I believe in you
These cloudy days are coming to an end
And you don't have to be afraid to fall in love again
Baby, I would never make you cry
I would never make you blue
I would never turn away
I would never be untrue
I know a place where we can go where true love always stays
There's no more stormy nights, no more cloudy days
Đã đi qua thương nhớ
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
Nguyễn Phong Việt (23/1/2009)
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
Nguyễn Phong Việt (23/1/2009)
Yesterday
Now it looks as though they're here to stay
Oh, I believe in yesterday.
Suddenly,I'm not half the man I used to be
There's a shadow hanging over me
Oh, yesterday came suddenly.
Why she had to go I don't know she wouldn't say.
I said something wrong, now I long for yesterday.
Yesterday, love was such an easy game to play.
Now I need a place to hide away.
Oh, I believe in yesterday.
Why she had to go I don't know she wouldn't say.
I said something wrong, now I long for yesterday.
Yesterday, love was such an easy game to play.
Now I need a place to hide away.
Oh, I believe in yesterday.
Dấu chân địa đàng
Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mây miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm
Ngựa buông vó, người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tối loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngỏ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
Từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Đến bây giờ mắt đã mù, tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu, lời ca đau trên cao
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng
Địa đàng còn in dấu chân bước quên .
( Nhạc TCS)http://www.woim.net/song/46912/dau-chan-dia-dang.html
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mây miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm
Ngựa buông vó, người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tối loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngỏ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
Từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Đến bây giờ mắt đã mù, tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu, lời ca đau trên cao
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng
Địa đàng còn in dấu chân bước quên .
( Nhạc TCS)http://www.woim.net/song/46912/dau-chan-dia-dang.html
Hạnh phúc
Hạnh phúc giống như cơn gió
Mà ta vẫn mãi đi tìm
Trên những con đường rất rộng
La bàn chỉ có trái tim.... ( Thơ "Đặng Thị Thanh Hương” )
Mà ta vẫn mãi đi tìm
Trên những con đường rất rộng
La bàn chỉ có trái tim.... ( Thơ "Đặng Thị Thanh Hương” )
Promises don't come easy
I should’ve known all along , there was something wrong
I just never read between the lines
But then I woke up one day and found you on your way
Leaving nothing but my heart behind
I just never read between the lines
But then I woke up one day and found you on your way
Leaving nothing but my heart behind
What can I do to make it up to you
Promises don’t comes easy
But tell me if there’s way to bring you back home to stay
Well I’d promise anything to you
I’ve been walking around with my head hanging down
Wondering what I’m going to do
Cause when you walked out that door I knew I needed you more
Than to take a chance on losing you
What can I do to make it up to you
Promises don’t comes easy
You know I’ve made up my mind to make it work this time
That’s a promise that I gave to you
You never thought I loved you
I guess you never thought I cared
I was just too proud to say it out loud
Now I know to let my feelings go ( so tell me )……..
Promises don’t comes easy
But tell me if there’s way to bring you back home to stay
Well I’d promise anything to you
I’ve been walking around with my head hanging down
Wondering what I’m going to do
Cause when you walked out that door I knew I needed you more
Than to take a chance on losing you
What can I do to make it up to you
Promises don’t comes easy
You know I’ve made up my mind to make it work this time
That’s a promise that I gave to you
You never thought I loved you
I guess you never thought I cared
I was just too proud to say it out loud
Now I know to let my feelings go ( so tell me )……..
( Caron Nightingale)
Về nhà ăn Tết
AT - Lâu lắm rồi,
năm nay tôi mới được về nhà ăn Tết sớm. Được về dưới mái nhà bình yên
của tuổi thơ với những giấc ngủ vùi không mộng mị. Được nghe văng vẳng
xa xa những âm thanh Tết rất quen thuộc của ngày xưa cũ.
Tiếng
xe máy chạy vút qua con hẻm nhỏ trước nhà. Tiếng người xao xác. Tiếng
tập hát Xuân đã về xuân đã về vọng từ quán cà phê Cung Trầm Phố gần nhà.
Tiếng gà gáy ong ỏng xa xa. Tiếng chim hót. Cả tiếng thạch sùng tặc
lưỡi trên vách... Trong muôn ngàn thứ tiếng rất quen ấy, có một thứ
tiếng mà chỉ về đây mới nghe được - tiếng con tim mình đập nhịp an lành.
Về
nhà, tôi được ngồi bên cửa sổ nhìn qua khu vườn nhà cô Bảy, ngắm nắng
dát vàng trên những đọt mãng cầu non. Tôi gọi đó là màu nắng Tết. Những
lúc đi xa, những lúc ngày hết Tết đến mà chưa về nhà được, tôi hay nhớ
đến quay quắt màu nắng Tết ấy. Nắng màu vàng, ồ không, nắng màu trắng,
cũng không hẳn là màu trắng, là một màu gì đấy mà chỉ cần nhìn thấy ở
đâu đó, hay đôi khi chỉ cần mường tượng thấy là lòng tôi đã nôn nao, chỉ
muốn vất bỏ hết tất cả để chạy về ngay. Màu nắng ấy làm tôi nhớ tới mẹ
tôi, nhớ ngoại tôi, nhớ hương vị Tết nồng nàn của tuổi thơ tôi, nhớ
những cảm giác run rẩy non tơ khi xúng xính khoác lên người chiếc áo mới
vào một ngày đầu năm - đã xa lắm rồi.
Tôi
nhớ đến chiếc áo mới của ngày mồng một Tết rất xa. Hồi đó là khoảng năm
1977, thời gian khó khăn nhất của thời bao cấp. Dì của tôi vừa vào đại
học, đi học xa nhà. Giữa những tháng ngày thiếu gạo, ăn cơm độn sắn,
ngô, khoai..., mỗi lần dì tôi ở Huế về thăm nhà là những ngày hội đối
với tôi.
Dì dẫn tôi đi ăn chè đậu ván bà Nguyệt,
cho tôi gặm bánh mì ở tủ bánh mì trên đường Lê Lợi, lại mua cả bánh ông
Sườn cho tôi ăn (thời đó, những món ăn vừa kể là những món đầu bảng của
ẩm thực Hội An). Dì còn mua truyện cho tôi đọc, tôi còn nhớ đó là truyện
Thạch Sanh - Lý Thông, truyện Thánh Gióng của NXB Kim Đồng in màu sắc
rực rỡ...
Tết đầu tiên dì đi học ở Huế về, dì mang
quà cho tôi là chiếc áo sơmi trắng dài tay lai bầu có những hoa văn
chìm rất đẹp và sang trọng. Tết năm đó, hình như tôi là đứa nhỏ duy nhất
trong xóm xênh xang với tấm áo mới trước cặp mắt thèm thuồng của những
đứa nhỏ khác trong xóm (tôi nghĩ thế!)... Sau này lớn lên, đi học xa
nhà, tôi mới hiểu những ổ bánh mì thơm giòn, béo ngậy, ly chè đậu ván bà
Nguyệt ngọt lừng hay chiếc áo mới cho tôi trong ngày đầu năm hồi đó, là
hi sinh không nhỏ của dì.
Tôi còn được biết chiếc
áo sơmi trắng tôi mặc Tết ngày đó là chiếc áo dì thuê người ta cắt sửa
từ chiếc áo dài trắng dì cẩn thận gìn giữ suốt thời trung học. Sau này,
tôi có nhiều áo mới, nhiều cái Tết đi qua, tôi vẫn nhớ mãi chiếc áo sơ
mi trắng của dì. Trong gia đình, tôi yêu dì bằng một tình yêu thật thuần
khiết, tinh khôi cũng từ những chuyện vụn vụn nho nhỏ như vậy...
Tết
ở nhà luôn có những niềm vui bất chợt, nho nhỏ ở mọi nơi, mọi lúc mà
không thể tìm thấy ở một nơi nào khác. Tình cờ đứng trước hiên nhà, một
người quen cũ từ hồi lâu lắc lâu lơ đi ngang qua, hỏi thăm mình rất vồn
vã, thân tình mà đôi lúc, mình cũng không hẳn nhớ người đó là ai...
Trong
quán cà phê ngày cuối năm đông đúc náo nhiệt, nghe ai đó gọi tên mình,
là một đứa bạn cũ cả chục năm chưa hề gặp lại... Giữa chợ Tết đông
người, tự nhiên có một cái níu tay, là cô bạn cùng khối lớp ngày xưa giờ
là chủ sạp trái cây... Mua một ít trái cây của cô bạn về cúng ông bà,
được cô bạn xăng xái chọn giúp trái cây ngon, lại được bạn tự nhiên giảm
giá...
Về nhà ngày Tết,
luôn phải mỏi miệng cười và gật đầu chào, nhưng lại được sống trong bầu
không khí ấm áp, cảm giác rất dễ chịu là mình đang rất được quan tâm,
mình đang được người khác quan tâm thật lòng... Suy cho cùng, đó là một
thứ hạnh phúc, tuy cỏn con, đơn giản nhưng rất nhiều người cần đến nó.
Nên dù xa xôi, ngày Tết, người ta cũng cố mà tìm về...
Ngày
Tết cũng là thời khắc ngồi chiêm nghiệm lại những chuyện buồn vui của
một năm qua. Thôi thì, chuyện gì qua cứ để qua đi luôn... Những nỗi buồn
năm cũ sẽ trôi qua. Tết sẽ an lành! Năm mới sẽ an lành, lòng mình cũng
sẽ an lành!
Tiễn biệt một năm cũ đi qua và chào năm mới!
ĐINH LÊ VŨ (Đà Nẵng)http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=414
...Từ nhiều năm nay, mình thấy Tết là cái gì đó ...bình thường lắm . Hình như những lo toan của cuộc sống làm người ta dễ quên đi cảm giác nôn nao trẻ thơ ngóng chờ Tết. Hôm nay đọc bài viết của bạn ... gợi nhớ lại bao điều . Nhớ cái thuở lơ ngơ trong cái nắng mà bạn gọi là nắng Tết , cái màu nắng tươi chi lạ , với những cánh diều nghêu ngao trên bờ đồng đã xong mùa lúa hay những buổi chiều gần Tết trốn học những tiết cuối ,vào vườn mía cả đám học trò vừa nhai mía vừa tếu táo bao điều trên trời dưới đất ; nhớ những tối hai mươi chín , ba mươi ngồi canh nồi bánh tét, nhớ không khí gia đình thời khắc giao thừa .....Về nhà ăn Tết , cầu mong mọi người sẽ hưởng được niềm hạnh phúc đó . Năm mới an lành !!!
...Từ nhiều năm nay, mình thấy Tết là cái gì đó ...bình thường lắm . Hình như những lo toan của cuộc sống làm người ta dễ quên đi cảm giác nôn nao trẻ thơ ngóng chờ Tết. Hôm nay đọc bài viết của bạn ... gợi nhớ lại bao điều . Nhớ cái thuở lơ ngơ trong cái nắng mà bạn gọi là nắng Tết , cái màu nắng tươi chi lạ , với những cánh diều nghêu ngao trên bờ đồng đã xong mùa lúa hay những buổi chiều gần Tết trốn học những tiết cuối ,vào vườn mía cả đám học trò vừa nhai mía vừa tếu táo bao điều trên trời dưới đất ; nhớ những tối hai mươi chín , ba mươi ngồi canh nồi bánh tét, nhớ không khí gia đình thời khắc giao thừa .....Về nhà ăn Tết , cầu mong mọi người sẽ hưởng được niềm hạnh phúc đó . Năm mới an lành !!!
Bạn
Sáng nay, hẹn uống cà phê với bạn ở cà phê trong khuôn viên khách sạn.
Bạn
học chung với mình từ hồi lớp bốn đến hết năm lớp mười hai. Không biết
thân nhau tự bao giờ, đến khi nhận ra là thân nhau thì bạn đã là một
người không thể thiếu được trong đời sống của mình rồi.
Mình
có tính ham chơi, ham vui. Có khi mải mê chạy theo những tình yêu xinh
tươi trong mộng, cả năm trời không ghé thăm bạn một lần, không hỏi thăm
bạn một lần. Khi sực nhớ đến bạn, thì bạn luôn ở đó, chịu khó lắng nghe,
chịu khó chia sẻ mà không hề trách móc mình một lời. (Mà chuyện này
không chỉ xảy ra một lần).
Bạn
là người mình có thể nói hết, kể hết. Ngày bạn còn thiếu nữ, vẫn vậy,
bây giờ, bạn đã là người đàn bà hai con, vẫn vậy. Chồng bạn lại là thằng
học cùng lớp, từ ngày bạn lấy chồng, mình có thêm một thằng bạn thân
nữa.
Bạn
là người lúc đói bụng mà ở nhà không có gì ăn, mình có thể chạy ra nhà:
có chi cho tui ăn với. Bạn là người đầu tiên khi gặp khó khăn, mình
nghĩ đến. Nhà bạn là nơi mình có thể tự nhiên đến, tự nhiên đi, không là
nhà mình nhưng có thể tự nhiên như ở nhà mình.
Vậy
mà dịp trọng đại trong đời bạn, mình không có mặt. Ngày bạn lấy chồng,
mình đang ở rất xa, không về được. Bạn một nách nuôi con, đi làm, kinh
doanh thêm, rồi đi học, biết bạn khó khăn, mình chẳng giúp gì được. Mình
cũng không làm tròn vai một đứa bạn tốt ở bên cạnh bạn khi bạn suy sụp.
Khi buồn bã, mình nhớ đến bạn, khi vui vẻ, mình quên mất bạn.
Mình
có thật sự là bạn thân của bạn không? Tự trong lòng, mình luôn nghĩ
mình là bạn thân của bạn. Tự trong lòng, mình thấy mình cũng không được
tốt lắm, không xứng đáng lắm với tấm chân tình bạn dành cho mình.
Sáng
nay, ngồi cà phê với bạn trong khuôn viên khách sạn đầy gió, mình chợt
giật mình khi bắt gặp những vết chân chim trên khuôn mặt bạn. Chợt giật
mình khi nghe con gái đầu lòng của bạn đang học lớp mười hai, sắp thi
đại học.
Tự nhiên, mình (và cả bạn nữa) nhớ tới thời thơ trẻ của mình…
Tự nhiên, lòng ngậm ngùi quá đỗi.
Tự
nhiên, buồn, như là một nỗi buồn man mác như thời mới lớn, nỗi buồn
không có tên gọi, buồn vì một lẽ đương nhiên, không cưỡng lại được,
nhưng vẫn buồn.
Nỗi buồn xao xác như gió…
Nếu được quay ngược thời gian, mình sẽ cố gắng là đứa bạn tốt hơn của bạn.
Viết những dòng này cho bạn, cho mình…
Và cho một tình bạn chân thành bất biến, mấy chục năm trôi qua, vẫn nguyên vẹn như ngày đầu…
Ảnh : Đinh Lê Vũ
PANDA
Đinh Lê Vũ
Tình
cờ gặp trang của dinhlevu. Lang thang với các trang viết của bạn .
Những cảm xúc làm xao động lòng người . Tình bạn của bạn thật chân thành
và đáng quý biết bao . Nó làm mình nhớ đến một bài thơ chép trong sổ
tay từ một tờ báo nào đó ...lâu lắm rối (từ những năm 90)mà mình đã quên
mất tên và không ghi lại tên tác giả ( Thiệt tệ , nếu bạn nào biết có
thể nhắc dùm - Cảm ơn nhiều lắm !)
Bạn bè
Khi người ta chơi thân với nhau
Thường chẳng nói một lời trước mặt
Lo lắng nhiều dấu trong ánh mắt
Những buồn vui tự biết san đều
Khi chia tay
Người ta mang theo
Một đôi mắt sáng xanh trong tâm tưởng
Cái nhìn ai đầy bao dung rộng lượng
Giữa đau buồn, trời đất hóa bình yên
Love of my life
You've broken my heart
and now you leave me
Love of my life can't you see
Bring it back bring it back
Don't take it away from me
Because you don't know
What it means to me
Love of my life don't leave me
You've taken my love
you now desert me
Love of my life can't you see
Bring it back bring it back
Don't take it away from me
Because you don't know
What it means to me
You will remember
When this is blown over
And everything's all by the way
When I grow older
will be there at your side
to remind you
How I still love you
I still love you
Back hurry back
Please bring it back home to me
Because you don't know
What it means to me
Love of my life
Love of my life .
Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012
Mây mùa thu ...
Trời vẫn trong veo, má vẫn hồng
Có nàng cắn tóc bâng khuâng hỏi
Có gặp người quen nãm ngoái không ?
Một hôm áo trắng về lại phố
Tháng chín mây mùa thu ghé thãm
Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi
Có gặp cô nàng nãm ngoái không ?
Một hôm áo trắng như mây trắng
Giống hệt mây hôm ấy ngày xưa
Có chàng hai lần hai mươi tuổi
Chép miệng nao nao nhớ gió mùa .
Cuộc sống như một tách cà phê...
Một nhóm cựu sinh viên, rất thành đạt trong sự nghiệp, cùng nhau đến thăm người thầy cũ – một giáo sư đại học. Cuộc nói chuyện sớm chuyển thành những lời than phiền về áp lực trong công việc và cuộc sống. Để mời khách uống cà phê, vị giáo sư vào bếp và trở ra với một bình CÀ PHÊ lớn cùng nhiều loại tách: tách sứ, nhựa, thủy tinh, pha lê, một số đơn giản, một số đắt tiền, một số rất đẹp. Ông bảo khách tự lấy cà phê cho mình. Sau khi mỗi người cầm một tách cà phê trong tay, vị giáo sư nói:
“Nếu các bạn chú ý, tất cả những cái tách đẹp, đắt tiền đều được chọn, còn lại là những cái tách đơn giản và rẻ tiền. Chuyện thường tình khi bạn chỉ muốn thứ tốt đẹp nhất cho bản thân mình, nhưng đó chính là nguồn gốc của những rắc rối và căng thẳng của bạn. Chắc chắn rằng cái tách không làm cho cà phê thêm ngon. Trong một số trường hợp, nó chỉ đắt tiền hơn, và trong một số trường hợp nó thậm chí che khuất đi thứ mà chúng ta uống. Cái mà tất cả các bạn thật sự muốn là cà phê, không phải là cái tách. Nhưng bạn lại cố ý chọn cái tách tốt nhất… Và sau đó các bạn bắt đầu quan sát tách cà phê của nhau để xem tách của ai đẹp nhất.”
Hãy suy nghĩ về điều này…
Cuộc sống là cà phê; công việc, tiền bạc và địa vị xã hội đều là những cái tách. Chúng chỉ là công cụ để duy trì và chứa CUỘC SỐNG. Và loại tách cà phê chúng ta có không định nghĩa hay thay đổi chất lượng cuộc sống của chúng ta. Đôi khi, chỉ vì tập trung vào cái tách mà ta quên mất việc thưởng thức cà phê. Hãy thưởng thức cà phê, chứ không phải cái tách!
Những người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất, họ chỉ tạo ra những thứ tốt nhất.
Sống giản dị.
Nói năng tử tế.
Quan tâm sâu sắc.
Yêu thương hết lòng.
“Nếu các bạn chú ý, tất cả những cái tách đẹp, đắt tiền đều được chọn, còn lại là những cái tách đơn giản và rẻ tiền. Chuyện thường tình khi bạn chỉ muốn thứ tốt đẹp nhất cho bản thân mình, nhưng đó chính là nguồn gốc của những rắc rối và căng thẳng của bạn. Chắc chắn rằng cái tách không làm cho cà phê thêm ngon. Trong một số trường hợp, nó chỉ đắt tiền hơn, và trong một số trường hợp nó thậm chí che khuất đi thứ mà chúng ta uống. Cái mà tất cả các bạn thật sự muốn là cà phê, không phải là cái tách. Nhưng bạn lại cố ý chọn cái tách tốt nhất… Và sau đó các bạn bắt đầu quan sát tách cà phê của nhau để xem tách của ai đẹp nhất.”
Hãy suy nghĩ về điều này…
Cuộc sống là cà phê; công việc, tiền bạc và địa vị xã hội đều là những cái tách. Chúng chỉ là công cụ để duy trì và chứa CUỘC SỐNG. Và loại tách cà phê chúng ta có không định nghĩa hay thay đổi chất lượng cuộc sống của chúng ta. Đôi khi, chỉ vì tập trung vào cái tách mà ta quên mất việc thưởng thức cà phê. Hãy thưởng thức cà phê, chứ không phải cái tách!
Những người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất, họ chỉ tạo ra những thứ tốt nhất.
Sống giản dị.
Nói năng tử tế.
Quan tâm sâu sắc.
Yêu thương hết lòng.
Phía cuối mùa thu
Những buổi chiều đẹp như thế này
Không có ai
Đó là điều buồn nhất
Góc phố kia vẫn cây dầu cô độc
Hết mùa thu rồi vẫn rơi hoa
Những buổi chiều đẹp như thế này
Không được nghe một khúc ca
Boulevard, Because I love you,
Hoặc một ngẫu đoạn của Air Supply có người từng thích
Đó là điều buồn nhất
Tôi đi trên vỉa hè lát đá nóng bừng
Chợt muốn tháo giày chạy ào trên phố
Buổi chiều cuối đẹp như thế này kia mà…
Sẽ là điều buồn nhất
Nếu chẳng có ai để bước chậm đến cuối đường
Dẫm lên gót mùa thu
PHẠM ĐOÀN THIÊN THƯ
Không có ai
Đó là điều buồn nhất
Góc phố kia vẫn cây dầu cô độc
Hết mùa thu rồi vẫn rơi hoa
Những buổi chiều đẹp như thế này
Không được nghe một khúc ca
Boulevard, Because I love you,
Hoặc một ngẫu đoạn của Air Supply có người từng thích
Đó là điều buồn nhất
Tôi đi trên vỉa hè lát đá nóng bừng
Chợt muốn tháo giày chạy ào trên phố
Buổi chiều cuối đẹp như thế này kia mà…
Sẽ là điều buồn nhất
Nếu chẳng có ai để bước chậm đến cuối đường
Dẫm lên gót mùa thu
PHẠM ĐOÀN THIÊN THƯ
Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012
Ngụ ngôn của mỗi ngày
Ngồi cùng trang giấy nhỏ
Tôi đi học mỗi ngày
Tôi học cây xương rồng
Trời xanh cùng nắng, bão
Tôi học trong nụ hồng
Màu hoa chừng rỏ máu
Tôi học lời ngọn gió
Chẳng bao giờ vu vơ
Tôi học lời của biển
Đừng hạn hẹp bến bờ
Tôi học lời con trẻ
Về thế giới sạch trong
Tôi học lời già cả
Về cuộc sống vô cùng
Tôi học lời chim chóc
Đang nói về bình minh
Và trong bia mộ đá
Lời răn dạy đời mình
Tác giả: Đỗ Trung Quân
Bây giờ còn nhớ hay không ?
Bây giờ còn nhớ hay không ?
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Nhặt cành hoa phương về nhà chơi chung
Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng tô hồng má em
Để cho em đẹp như tiên
Nhưng em không chịu sợ lên trên trời
Lên trời , hai đứa hai nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian
Hôm nay phượng nở huy hòang
Sao tình hai đứa lỡ làng xa nhau
Rưng rưng phượng nở trên đầu
Tìm em, tôi biết tìm đâu bây giờ ?
( Bây giờ còn nhớ hay không ?- Nhất Tuấn )
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Nhặt cành hoa phương về nhà chơi chung
Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng tô hồng má em
Để cho em đẹp như tiên
Nhưng em không chịu sợ lên trên trời
Lên trời , hai đứa hai nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian
Hôm nay phượng nở huy hòang
Sao tình hai đứa lỡ làng xa nhau
Rưng rưng phượng nở trên đầu
Tìm em, tôi biết tìm đâu bây giờ ?
( Bây giờ còn nhớ hay không ?- Nhất Tuấn )
My best friend
This is for you, my best friend,
the one person i can tell my soul too
Who can relate to me like no other
Who I can laugh with to no extents,
Who I can cry too when times are tough,
Who can help me with the problems of my life.
Never have you turned your back on me
Or told me I wasnt good enough
Or let me down
I don't think you know what that means to me
You have went through so much pain and you still have time
For me.
And I love you for listening even when inside you are dying
And I look up too you because you are strong,
and caring and beautiful.
Even though you don't think you are.
And I hope you know that I am always here
To listen to you laugh and cry and help
In all the ways that I can
And I will try to be at least half the friend you are
To me.
I hope you know I would not be the person I am today, without you.
My best friend.
( Gaurav Khathuria- India )
the one person i can tell my soul too
Who can relate to me like no other
Who I can laugh with to no extents,
Who I can cry too when times are tough,
Who can help me with the problems of my life.
Never have you turned your back on me
Or told me I wasnt good enough
Or let me down
I don't think you know what that means to me
You have went through so much pain and you still have time
For me.
And I love you for listening even when inside you are dying
And I look up too you because you are strong,
and caring and beautiful.
Even though you don't think you are.
And I hope you know that I am always here
To listen to you laugh and cry and help
In all the ways that I can
And I will try to be at least half the friend you are
To me.
I hope you know I would not be the person I am today, without you.
My best friend.
( Gaurav Khathuria- India )
Thêm một
Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai thanh khiết
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay
Nhưng mà - tôi cũng biết
Thêm một - phiền toái thay
Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc
Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Thêm một lần khả nghi
Nhận thêm một thiệp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay
( Trần Hoà Bình)
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai thanh khiết
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay
Nhưng mà - tôi cũng biết
Thêm một - phiền toái thay
Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc
Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Thêm một lần khả nghi
Nhận thêm một thiệp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay
( Trần Hoà Bình)
Thơ trong công viên
Vốn tính hay quên và thường đến muộn
chỗ đã có người ngồi
chẳng sao
thì ta ngồi xuống cỏ
cũng vui thôi
thỉnh thoảng ta cũng có một chỗ
ngồi chưa lâu lại lơ đãng đứng lên
kẻ chiếm chỗ cười nhăn nhở
chẳng sao
ta lại ngồi với cỏ xanh
nghe cỏ thở
cỏ êm ái
đôi khi tặng thêm nhành hoa dại
một tiếng dế gáy non
một chiếc lá vàng
nhờ trời
tính hay quên và thường đến muộn
ta có một chỗ ngồi
bình an.
(Thơ trong công viên - Đỗ Trung Quân )
chỗ đã có người ngồi
chẳng sao
thì ta ngồi xuống cỏ
cũng vui thôi
thỉnh thoảng ta cũng có một chỗ
ngồi chưa lâu lại lơ đãng đứng lên
kẻ chiếm chỗ cười nhăn nhở
chẳng sao
ta lại ngồi với cỏ xanh
nghe cỏ thở
cỏ êm ái
đôi khi tặng thêm nhành hoa dại
một tiếng dế gáy non
một chiếc lá vàng
nhờ trời
tính hay quên và thường đến muộn
ta có một chỗ ngồi
bình an.
(Thơ trong công viên - Đỗ Trung Quân )
Bày tỏ tình yêu
Đăng ngày: 15-02-2009
TT - Chiều thứ sáu đi ngang đường Nguyễn Văn Cừ thấy hoa bày đầy lề đường. Giữa đám đông người chọn hoa, hầu như toàn là các cô cậu trên dưới tuổi đôi mươi, sinh viên của các trường Đại học Sư phạm, Đại học Sài Gòn, Đại học Khoa học tự nhiên nằm trong khu vực này, tôi thấy một ông già.
Ông chăm chú xem một hộp hoa, ngần ngừ rồi đặt xuống, cầm lên một bó hoa phong cách cổ điển hơn. Bất giác ông ngẩng đầu lên, bắt gặp tôi đang quan sát. Tôi cũng giật mình, nhận ra mình quá lộ liễu. Ở giữa đám trẻ tôi cũng dễ nổi bật là một bà già. Tôi lúng túng cúi xuống chiếc bàn bày hoa, chọn mua một lẵng. Mua bán xong và bình tĩnh lại, tôi nhìn về phía người đàn ông, nhưng ông đã đi mất rồi.Có lẽ ông cũng như tôi, tình cờ thấy cảnh thanh niên nhộn nhịp chuẩn bị cho ngày Lễ tình yêu bỗng nghĩ đến một người, có thể là người đầu ấp tay gối suốt ba chục năm trời, hoặc người mà ba chục năm trời mình vẫn nghĩ đến nhưng không làm nổi một hành động thực tế nào. Ý nghĩ chợt lóe lên: sao không nhân ngày này tặng một bó hoa, dẫu người ta hiểu như thế nào thì việc tặng hoa cũng là một cử chỉ tao nhã.
Tôi muốn mang lẵng hoa về nhà tặng em gái tôi. Chị em ruột, sống chung nhà từ khi chào đời đến nay, không ít lần giận hờn, cãi vã, từng quát nhau những lời nặng nề, cay nghiệt trong những tình huống đau lòng. Những tình huống ấy như mấy cái ổ gà trên con đường đời dài không bằng phẳng mà chúng tôi đã đi cùng nhau cho đến giờ. Nếu có người nào hiểu hết tật tánh xấu của tôi mà vẫn chịu đựng, vẫn chăm sóc, vẫn sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho tôi, thì người đó là em gái tôi. Nhưng tôi nhớ là chưa lần nào em nói em yêu tôi.
Ngày lễ Thánh Valentine, tôi mượn cớ giải thích, là dịp người ta bày tỏ tình yêu đối với người khác, không chỉ với tình nhân hay vợ chồng mà với người mình yêu thương: cha mẹ, anh chị em… Tôi đã sẵn sàng để nói với em tôi “Chị yêu em” khi đưa lẵng hoa. Nhưng không sao nói được. Bỗng nhiên cảm xúc trào dâng. Tôi ngắc ngứ. Em tôi không nói gì. Nhưng như trong nhiều tình huống khác, em hiểu ý tôi không cần lời lẽ. Em đi vô bếp nấu món mì đặc sản cho cả nhà ăn.
Tình yêu tràn đầy lồng ngực tôi. Nhiều khi tôi muốn gào qua đại dương “Em yêu anh”, nhiều khi tôi muốn nắm tay kẻ điên gặp trên đường mà nói “Tôi yêu người”. Để nhận ra nhiều khi nói ra một điều giản dị mà không dễ dàng chút nào, và một tình cảm chân thật nhưng nhiều khi nói ra thì gượng gạo giả tạo gì đâu. Trong khi những lời tức giận, cay đắng, đay nghiến… nhiều khi thốt ra không kềm được, đau thấu tim người, để rồi hối hận, tổn thương lâu dài mà thực lòng mình không muốn vậy, không chủ ý nói vậy.
Ngày Lễ tình yêu qua đi, không có nghi lễ nào diễn ra trong nhà tôi, cuộc sống vẫn theo nhịp bình thường mỗi ngày. Lẵng hoa lặng lẽ tỏa hương ở một góc nhà. Nhưng đó là một trong những ngày bình thường tôi cảm thấy lòng thanh thản, an vui. Tình yêu giản dị và kín đáo. Có lẽ tình yêu là hành động chứ không phải lời nói. Có lẽ tình yêu được cảm nhận trực tiếp bằng chung vui sẻ buồn chứ không bằng phô trương bày vẽ. Tình yêu, chắc ai cũng có, mà có lẽ cũng như tôi, hay như ông già nọ, đến bạc đầu còn loay hoay học theo những người trẻ một cách tỏ bày.
LÝ LAN
(Tuổi trẻ Online)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=194&ArticleID=301737
TT - Chiều thứ sáu đi ngang đường Nguyễn Văn Cừ thấy hoa bày đầy lề đường. Giữa đám đông người chọn hoa, hầu như toàn là các cô cậu trên dưới tuổi đôi mươi, sinh viên của các trường Đại học Sư phạm, Đại học Sài Gòn, Đại học Khoa học tự nhiên nằm trong khu vực này, tôi thấy một ông già.
Ông chăm chú xem một hộp hoa, ngần ngừ rồi đặt xuống, cầm lên một bó hoa phong cách cổ điển hơn. Bất giác ông ngẩng đầu lên, bắt gặp tôi đang quan sát. Tôi cũng giật mình, nhận ra mình quá lộ liễu. Ở giữa đám trẻ tôi cũng dễ nổi bật là một bà già. Tôi lúng túng cúi xuống chiếc bàn bày hoa, chọn mua một lẵng. Mua bán xong và bình tĩnh lại, tôi nhìn về phía người đàn ông, nhưng ông đã đi mất rồi.Có lẽ ông cũng như tôi, tình cờ thấy cảnh thanh niên nhộn nhịp chuẩn bị cho ngày Lễ tình yêu bỗng nghĩ đến một người, có thể là người đầu ấp tay gối suốt ba chục năm trời, hoặc người mà ba chục năm trời mình vẫn nghĩ đến nhưng không làm nổi một hành động thực tế nào. Ý nghĩ chợt lóe lên: sao không nhân ngày này tặng một bó hoa, dẫu người ta hiểu như thế nào thì việc tặng hoa cũng là một cử chỉ tao nhã.
Tôi muốn mang lẵng hoa về nhà tặng em gái tôi. Chị em ruột, sống chung nhà từ khi chào đời đến nay, không ít lần giận hờn, cãi vã, từng quát nhau những lời nặng nề, cay nghiệt trong những tình huống đau lòng. Những tình huống ấy như mấy cái ổ gà trên con đường đời dài không bằng phẳng mà chúng tôi đã đi cùng nhau cho đến giờ. Nếu có người nào hiểu hết tật tánh xấu của tôi mà vẫn chịu đựng, vẫn chăm sóc, vẫn sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho tôi, thì người đó là em gái tôi. Nhưng tôi nhớ là chưa lần nào em nói em yêu tôi.
Ngày lễ Thánh Valentine, tôi mượn cớ giải thích, là dịp người ta bày tỏ tình yêu đối với người khác, không chỉ với tình nhân hay vợ chồng mà với người mình yêu thương: cha mẹ, anh chị em… Tôi đã sẵn sàng để nói với em tôi “Chị yêu em” khi đưa lẵng hoa. Nhưng không sao nói được. Bỗng nhiên cảm xúc trào dâng. Tôi ngắc ngứ. Em tôi không nói gì. Nhưng như trong nhiều tình huống khác, em hiểu ý tôi không cần lời lẽ. Em đi vô bếp nấu món mì đặc sản cho cả nhà ăn.
Tình yêu tràn đầy lồng ngực tôi. Nhiều khi tôi muốn gào qua đại dương “Em yêu anh”, nhiều khi tôi muốn nắm tay kẻ điên gặp trên đường mà nói “Tôi yêu người”. Để nhận ra nhiều khi nói ra một điều giản dị mà không dễ dàng chút nào, và một tình cảm chân thật nhưng nhiều khi nói ra thì gượng gạo giả tạo gì đâu. Trong khi những lời tức giận, cay đắng, đay nghiến… nhiều khi thốt ra không kềm được, đau thấu tim người, để rồi hối hận, tổn thương lâu dài mà thực lòng mình không muốn vậy, không chủ ý nói vậy.
Ngày Lễ tình yêu qua đi, không có nghi lễ nào diễn ra trong nhà tôi, cuộc sống vẫn theo nhịp bình thường mỗi ngày. Lẵng hoa lặng lẽ tỏa hương ở một góc nhà. Nhưng đó là một trong những ngày bình thường tôi cảm thấy lòng thanh thản, an vui. Tình yêu giản dị và kín đáo. Có lẽ tình yêu là hành động chứ không phải lời nói. Có lẽ tình yêu được cảm nhận trực tiếp bằng chung vui sẻ buồn chứ không bằng phô trương bày vẽ. Tình yêu, chắc ai cũng có, mà có lẽ cũng như tôi, hay như ông già nọ, đến bạc đầu còn loay hoay học theo những người trẻ một cách tỏ bày.
LÝ LAN
(Tuổi trẻ Online)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=194&ArticleID=301737
Điện thoại của nó
Chủ Nhật, 19/07/2009, 01:47 (GMT+7)
Truyện ngắn 1.200:
TT - Gần giữa đêm, nó gọi điện cho tui.
Nó là bạn tui từ hồi tiểu học, lên cấp II, cấp III nó chỉ học kế lớp tui thôi, nhưng tui với nó lại rất thân nhau.
Gần cuối năm thứ ba, nó đi Mỹ định cư. Nó gửi gắm bạn gái lại cho tui. Năm năm sau nó quay về rước nàng. Mối liên lạc giữa tui và nó thưa dần cho đến 12 năm sau tui cũng theo gia đình di dân sang California. Tuy ở hai tiểu bang khác nhau nhưng tui và nó có duyên ở chỗ tui luôn xuất hiện đúng lúc để làm thùng rác cho nó đổ bầu tâm sự.
Thấy phone nó, tui biết nó đang buồn.
Khi tui vừa sang Mỹ được hai tháng, một sáng đẹp trời trên đường chạy lên nhà ông anh ở San Diego chơi, gọi điện cho nó tán dóc cho đỡ buồn trên đoạn đường dài gần hai giờ chạy xe, ai ngờ trúng ngay lúc vợ chồng nó xảy ra chuyện lớn, thế là tui hứng đủ!
Sau đó thỉnh thoảng tui gọi đến nhà nó hỏi thăm, nếu gặp má nó bao giờ bà cũng hỏi: “Chuyện thằng T. và con Tr. cuối cùng là sao vậy con?”. Tui chỉ biết an ủi má nó thôi và chịu khó nghe bả ngồi tâm sự, chứ biết làm sao. Giờ thì mọi thủ tục ly dị của nó đã xong, cứ mỗi tháng nó ký cái check 5.000 đôla “chọi qua cửa sổ” trong vòng hai năm để mua lấy sự bình yên.
Rồi thì nó tương tư một nàng U40. Nó thì chết mê chết mệt, còn nàng thì cứ bảo: “Thôi, về nhà đi em!” mỗi khi nó nấn ná muốn ở lại nhà nàng.
Nàng thích ngày thứ bảy có một bông hoa hồng trong nhà chưng cho đẹp. Thế là cứ mỗi tối thứ sáu làm việc xong, nó đi chơi với bạn bè, nhưng không quên chạy đi mua hoa về đặt trước nhà nàng. Có hôm trễ quá, tiệm hoa đóng cửa, nó phải lẻn vào mấy nhà hàng xóm có hoa đẹp cắt trộm để mang đến cho nàng. Ròng rã đều đặn như vậy hơn cả năm rưỡi. Một hôm nàng bảo: “Thôi, đừng có mang hoa đến nữa!”.
Nó không mang, nhưng nó nhớ nàng quá chịu không nổi, nó lái xe đến đậu bên đường chỉ để mong thấy được mặt nàng một cái thì về nhà nó ngủ ngon. Nàng phát hiện ra, bảo nó dẹp cái trò đó, không thì gọi “911” đến. Thế là nó biến!
Nó gọi điện cho nàng mỗi ngày cả mấy chục cuộc, nàng chả thèm nghe. Chỉ năm khi mười họa nàng gọi cho nó một lần hỏi nó có khỏe không. Nó bảo khỏe. Thế là nàng cúp máy.
Một lần, nàng lại gọi, cũng câu hỏi đó. Nó làm cho một hơi: “Bà nghĩ coi tui khỏe không? Tui thấy được cái mặt bà, nghe được tiếng bà nói là từ hồi lễ Thanksgiving (cuối tháng 11-2008) đến giờ là bao lâu rồi, mà bà hỏi tui có ok không? Tui nhớ bà tui gọi bà cũng hổng thèm trả lời. Bà ác cũng vừa thôi chứ! Một mình tui vừa làm thợ, vừa làm thư ký, vừa đếm tiền, vừa chăm thằng con, vừa nhớ bà, bà nói đi tui có ok không?”.
“Nghe xong nàng nói sao?” - tui hỏi. “Thì cúp máy chứ sao!” - nó trả lời tỉnh bơ.
“Trời ơi - nó rên rỉ - hồi đó T. cũng đọc truyện chưởng chứ có đọc Quỳnh Dao đâu mà giờ này cũng lãng mạn vậy đó, mà bị hành vậy đó!”. “Ừ, hồi đó T. không đọc Quỳnh Dao nhưng đọc truyện Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Tiểu Ly... của Nguyễn Nhật Ánh thành ra cũng mơ mộng lãng mạn bà cố luôn!”.
Nó nói hồi xưa nó gọi nàng bằng chị, nhưng ba năm nay nó chỉ muốn gọi nàng bằng em thôi! Mà em dịu dàng như má nó, nên nó “muốn được em vỗ về như con”.
Nàng chẳng hứa hẹn, chẳng nói yêu thương, cứ lâu lâu lại cho nó một cú phone, và nó cứ chờ đợi như vậy. Nàng muốn thử thách lòng kiên nhẫn của nó. Nó bảo thì cứ nói một tiếng là nàng có nhớ nó đi, hay có yêu nó đi, rồi kêu nó chờ mười năm nữa, nó cũng sẵn lòng vào kiếm nàng trong... viện dưỡng lão! Chứ bây giờ cứ hành hạ nó kiểu này, mai mốt nó mang được nàng về, nó đánh đòn cho mỗi ngày.
Rồi bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm một U40 khác. Nàng mang xe đến tiệm nó sửa. Ngồi tán dóc sao đó thấy cũng vui. Nó rủ nàng đi ăn. Nó bảo nàng nói chuyện vui lắm, không chịu nhường nó câu nào hết. Nó nói gì nàng cũng phang lại chan chát. Sao cũng được, có người nói chuyện là nó thấy vui rồi.
Sáng chủ nhật là những ngày buồn nhất đời nó, nó bảo vậy. Một lần, nó gọi cho nàng bảo: “Hôm nay 8-3 nè, muốn đi đâu không tui chở đi”.
Nàng kêu đang mệt, muốn bệnh, nhưng cũng sẽ đi với nó.
Nó đến đón nàng, và sẵn trên đường thấy người ta bán hoa hồng hạ giá, nó tấp vào mua luôn mấy cái “cho you”.
Khi chở nàng về, chị nàng ra cửa đứng nói gì đó.
Nó chạy xe đi rồi, gọi điện lại hỏi: “Chị you nói gì?” - “Chị bảo lâu rồi mới thấy cầm hoa. Ở đâu ra?”. Nàng nói: “Của thằng ngu đó cho!”. Nó bảo tui: “L. coi chịu đời nổi không, bả kêu thẳng vô mặt mình là thằng ngu luôn vậy đó”. Và nó cười như pháo nổ: “OK, của thằng ngu đem tặng cho con khùng!”.
Nghe nó kể chuyện thì cười với nó. Nhưng cứ hình dung cảnh nó ngồi một mình trong đêm hôm khuya khoắt, có nhà mà không được ở, chỉ có cái xưởng thuê, ban ngày là chỗ sửa xe, đêm thành chỗ ngủ. Thằng con trai 5 tuổi nay sống với mẹ vài ngày, mai sống với ba vài hôm, thì nghe mà xót xa. Ai đời ở Mỹ, mới đi học mẫu giáo mà cô giáo đã mời phụ huynh đến yêu cầu phải cho nó tham dự cái lớp học thêm, bởi nó không đọc và viết được như mấy đứa trẻ khác. Nó kể đến đó, nghe giọng nó trầm lại, tui thấy mắt mình cũng ươn ướt.
Hết cuộc gọi, nhìn đồng hồ đã hơn 1g sáng, bên nó phải quá 3g.
Hi vọng lần sau thấy phone của nó, sẽ có cái gì đó sáng sủa hơn, ít ra nó không cần có tui nói chuyện với nó trong đêm để đốt nỗi cô đơn như thế.
California, 28-6-2009
Truyện 1.185 chữ của NGUYỄN THỊ NGỌC LAN
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=327245&ChannelID=61
Truyện ngắn 1.200:
TT - Gần giữa đêm, nó gọi điện cho tui.
Nó là bạn tui từ hồi tiểu học, lên cấp II, cấp III nó chỉ học kế lớp tui thôi, nhưng tui với nó lại rất thân nhau.
Gần cuối năm thứ ba, nó đi Mỹ định cư. Nó gửi gắm bạn gái lại cho tui. Năm năm sau nó quay về rước nàng. Mối liên lạc giữa tui và nó thưa dần cho đến 12 năm sau tui cũng theo gia đình di dân sang California. Tuy ở hai tiểu bang khác nhau nhưng tui và nó có duyên ở chỗ tui luôn xuất hiện đúng lúc để làm thùng rác cho nó đổ bầu tâm sự.
Thấy phone nó, tui biết nó đang buồn.
Khi tui vừa sang Mỹ được hai tháng, một sáng đẹp trời trên đường chạy lên nhà ông anh ở San Diego chơi, gọi điện cho nó tán dóc cho đỡ buồn trên đoạn đường dài gần hai giờ chạy xe, ai ngờ trúng ngay lúc vợ chồng nó xảy ra chuyện lớn, thế là tui hứng đủ!
Sau đó thỉnh thoảng tui gọi đến nhà nó hỏi thăm, nếu gặp má nó bao giờ bà cũng hỏi: “Chuyện thằng T. và con Tr. cuối cùng là sao vậy con?”. Tui chỉ biết an ủi má nó thôi và chịu khó nghe bả ngồi tâm sự, chứ biết làm sao. Giờ thì mọi thủ tục ly dị của nó đã xong, cứ mỗi tháng nó ký cái check 5.000 đôla “chọi qua cửa sổ” trong vòng hai năm để mua lấy sự bình yên.
Rồi thì nó tương tư một nàng U40. Nó thì chết mê chết mệt, còn nàng thì cứ bảo: “Thôi, về nhà đi em!” mỗi khi nó nấn ná muốn ở lại nhà nàng.
Nàng thích ngày thứ bảy có một bông hoa hồng trong nhà chưng cho đẹp. Thế là cứ mỗi tối thứ sáu làm việc xong, nó đi chơi với bạn bè, nhưng không quên chạy đi mua hoa về đặt trước nhà nàng. Có hôm trễ quá, tiệm hoa đóng cửa, nó phải lẻn vào mấy nhà hàng xóm có hoa đẹp cắt trộm để mang đến cho nàng. Ròng rã đều đặn như vậy hơn cả năm rưỡi. Một hôm nàng bảo: “Thôi, đừng có mang hoa đến nữa!”.
Nó không mang, nhưng nó nhớ nàng quá chịu không nổi, nó lái xe đến đậu bên đường chỉ để mong thấy được mặt nàng một cái thì về nhà nó ngủ ngon. Nàng phát hiện ra, bảo nó dẹp cái trò đó, không thì gọi “911” đến. Thế là nó biến!
Nó gọi điện cho nàng mỗi ngày cả mấy chục cuộc, nàng chả thèm nghe. Chỉ năm khi mười họa nàng gọi cho nó một lần hỏi nó có khỏe không. Nó bảo khỏe. Thế là nàng cúp máy.
Một lần, nàng lại gọi, cũng câu hỏi đó. Nó làm cho một hơi: “Bà nghĩ coi tui khỏe không? Tui thấy được cái mặt bà, nghe được tiếng bà nói là từ hồi lễ Thanksgiving (cuối tháng 11-2008) đến giờ là bao lâu rồi, mà bà hỏi tui có ok không? Tui nhớ bà tui gọi bà cũng hổng thèm trả lời. Bà ác cũng vừa thôi chứ! Một mình tui vừa làm thợ, vừa làm thư ký, vừa đếm tiền, vừa chăm thằng con, vừa nhớ bà, bà nói đi tui có ok không?”.
“Nghe xong nàng nói sao?” - tui hỏi. “Thì cúp máy chứ sao!” - nó trả lời tỉnh bơ.
“Trời ơi - nó rên rỉ - hồi đó T. cũng đọc truyện chưởng chứ có đọc Quỳnh Dao đâu mà giờ này cũng lãng mạn vậy đó, mà bị hành vậy đó!”. “Ừ, hồi đó T. không đọc Quỳnh Dao nhưng đọc truyện Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Tiểu Ly... của Nguyễn Nhật Ánh thành ra cũng mơ mộng lãng mạn bà cố luôn!”.
Nó nói hồi xưa nó gọi nàng bằng chị, nhưng ba năm nay nó chỉ muốn gọi nàng bằng em thôi! Mà em dịu dàng như má nó, nên nó “muốn được em vỗ về như con”.
Nàng chẳng hứa hẹn, chẳng nói yêu thương, cứ lâu lâu lại cho nó một cú phone, và nó cứ chờ đợi như vậy. Nàng muốn thử thách lòng kiên nhẫn của nó. Nó bảo thì cứ nói một tiếng là nàng có nhớ nó đi, hay có yêu nó đi, rồi kêu nó chờ mười năm nữa, nó cũng sẵn lòng vào kiếm nàng trong... viện dưỡng lão! Chứ bây giờ cứ hành hạ nó kiểu này, mai mốt nó mang được nàng về, nó đánh đòn cho mỗi ngày.
Rồi bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm một U40 khác. Nàng mang xe đến tiệm nó sửa. Ngồi tán dóc sao đó thấy cũng vui. Nó rủ nàng đi ăn. Nó bảo nàng nói chuyện vui lắm, không chịu nhường nó câu nào hết. Nó nói gì nàng cũng phang lại chan chát. Sao cũng được, có người nói chuyện là nó thấy vui rồi.
Sáng chủ nhật là những ngày buồn nhất đời nó, nó bảo vậy. Một lần, nó gọi cho nàng bảo: “Hôm nay 8-3 nè, muốn đi đâu không tui chở đi”.
Nàng kêu đang mệt, muốn bệnh, nhưng cũng sẽ đi với nó.
Nó đến đón nàng, và sẵn trên đường thấy người ta bán hoa hồng hạ giá, nó tấp vào mua luôn mấy cái “cho you”.
Khi chở nàng về, chị nàng ra cửa đứng nói gì đó.
Nó chạy xe đi rồi, gọi điện lại hỏi: “Chị you nói gì?” - “Chị bảo lâu rồi mới thấy cầm hoa. Ở đâu ra?”. Nàng nói: “Của thằng ngu đó cho!”. Nó bảo tui: “L. coi chịu đời nổi không, bả kêu thẳng vô mặt mình là thằng ngu luôn vậy đó”. Và nó cười như pháo nổ: “OK, của thằng ngu đem tặng cho con khùng!”.
Nghe nó kể chuyện thì cười với nó. Nhưng cứ hình dung cảnh nó ngồi một mình trong đêm hôm khuya khoắt, có nhà mà không được ở, chỉ có cái xưởng thuê, ban ngày là chỗ sửa xe, đêm thành chỗ ngủ. Thằng con trai 5 tuổi nay sống với mẹ vài ngày, mai sống với ba vài hôm, thì nghe mà xót xa. Ai đời ở Mỹ, mới đi học mẫu giáo mà cô giáo đã mời phụ huynh đến yêu cầu phải cho nó tham dự cái lớp học thêm, bởi nó không đọc và viết được như mấy đứa trẻ khác. Nó kể đến đó, nghe giọng nó trầm lại, tui thấy mắt mình cũng ươn ướt.
Hết cuộc gọi, nhìn đồng hồ đã hơn 1g sáng, bên nó phải quá 3g.
Hi vọng lần sau thấy phone của nó, sẽ có cái gì đó sáng sủa hơn, ít ra nó không cần có tui nói chuyện với nó trong đêm để đốt nỗi cô đơn như thế.
California, 28-6-2009
Truyện 1.185 chữ của NGUYỄN THỊ NGỌC LAN
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=327245&ChannelID=61
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)














