AT - Lâu lắm rồi,
năm nay tôi mới được về nhà ăn Tết sớm. Được về dưới mái nhà bình yên
của tuổi thơ với những giấc ngủ vùi không mộng mị. Được nghe văng vẳng
xa xa những âm thanh Tết rất quen thuộc của ngày xưa cũ.
Tiếng
xe máy chạy vút qua con hẻm nhỏ trước nhà. Tiếng người xao xác. Tiếng
tập hát Xuân đã về xuân đã về vọng từ quán cà phê Cung Trầm Phố gần nhà.
Tiếng gà gáy ong ỏng xa xa. Tiếng chim hót. Cả tiếng thạch sùng tặc
lưỡi trên vách... Trong muôn ngàn thứ tiếng rất quen ấy, có một thứ
tiếng mà chỉ về đây mới nghe được - tiếng con tim mình đập nhịp an lành.
Về
nhà, tôi được ngồi bên cửa sổ nhìn qua khu vườn nhà cô Bảy, ngắm nắng
dát vàng trên những đọt mãng cầu non. Tôi gọi đó là màu nắng Tết. Những
lúc đi xa, những lúc ngày hết Tết đến mà chưa về nhà được, tôi hay nhớ
đến quay quắt màu nắng Tết ấy. Nắng màu vàng, ồ không, nắng màu trắng,
cũng không hẳn là màu trắng, là một màu gì đấy mà chỉ cần nhìn thấy ở
đâu đó, hay đôi khi chỉ cần mường tượng thấy là lòng tôi đã nôn nao, chỉ
muốn vất bỏ hết tất cả để chạy về ngay. Màu nắng ấy làm tôi nhớ tới mẹ
tôi, nhớ ngoại tôi, nhớ hương vị Tết nồng nàn của tuổi thơ tôi, nhớ
những cảm giác run rẩy non tơ khi xúng xính khoác lên người chiếc áo mới
vào một ngày đầu năm - đã xa lắm rồi.
Tôi
nhớ đến chiếc áo mới của ngày mồng một Tết rất xa. Hồi đó là khoảng năm
1977, thời gian khó khăn nhất của thời bao cấp. Dì của tôi vừa vào đại
học, đi học xa nhà. Giữa những tháng ngày thiếu gạo, ăn cơm độn sắn,
ngô, khoai..., mỗi lần dì tôi ở Huế về thăm nhà là những ngày hội đối
với tôi.
Dì dẫn tôi đi ăn chè đậu ván bà Nguyệt,
cho tôi gặm bánh mì ở tủ bánh mì trên đường Lê Lợi, lại mua cả bánh ông
Sườn cho tôi ăn (thời đó, những món ăn vừa kể là những món đầu bảng của
ẩm thực Hội An). Dì còn mua truyện cho tôi đọc, tôi còn nhớ đó là truyện
Thạch Sanh - Lý Thông, truyện Thánh Gióng của NXB Kim Đồng in màu sắc
rực rỡ...
Tết đầu tiên dì đi học ở Huế về, dì mang
quà cho tôi là chiếc áo sơmi trắng dài tay lai bầu có những hoa văn
chìm rất đẹp và sang trọng. Tết năm đó, hình như tôi là đứa nhỏ duy nhất
trong xóm xênh xang với tấm áo mới trước cặp mắt thèm thuồng của những
đứa nhỏ khác trong xóm (tôi nghĩ thế!)... Sau này lớn lên, đi học xa
nhà, tôi mới hiểu những ổ bánh mì thơm giòn, béo ngậy, ly chè đậu ván bà
Nguyệt ngọt lừng hay chiếc áo mới cho tôi trong ngày đầu năm hồi đó, là
hi sinh không nhỏ của dì.
Tôi còn được biết chiếc
áo sơmi trắng tôi mặc Tết ngày đó là chiếc áo dì thuê người ta cắt sửa
từ chiếc áo dài trắng dì cẩn thận gìn giữ suốt thời trung học. Sau này,
tôi có nhiều áo mới, nhiều cái Tết đi qua, tôi vẫn nhớ mãi chiếc áo sơ
mi trắng của dì. Trong gia đình, tôi yêu dì bằng một tình yêu thật thuần
khiết, tinh khôi cũng từ những chuyện vụn vụn nho nhỏ như vậy...
Tết
ở nhà luôn có những niềm vui bất chợt, nho nhỏ ở mọi nơi, mọi lúc mà
không thể tìm thấy ở một nơi nào khác. Tình cờ đứng trước hiên nhà, một
người quen cũ từ hồi lâu lắc lâu lơ đi ngang qua, hỏi thăm mình rất vồn
vã, thân tình mà đôi lúc, mình cũng không hẳn nhớ người đó là ai...
Trong
quán cà phê ngày cuối năm đông đúc náo nhiệt, nghe ai đó gọi tên mình,
là một đứa bạn cũ cả chục năm chưa hề gặp lại... Giữa chợ Tết đông
người, tự nhiên có một cái níu tay, là cô bạn cùng khối lớp ngày xưa giờ
là chủ sạp trái cây... Mua một ít trái cây của cô bạn về cúng ông bà,
được cô bạn xăng xái chọn giúp trái cây ngon, lại được bạn tự nhiên giảm
giá...
Về nhà ngày Tết,
luôn phải mỏi miệng cười và gật đầu chào, nhưng lại được sống trong bầu
không khí ấm áp, cảm giác rất dễ chịu là mình đang rất được quan tâm,
mình đang được người khác quan tâm thật lòng... Suy cho cùng, đó là một
thứ hạnh phúc, tuy cỏn con, đơn giản nhưng rất nhiều người cần đến nó.
Nên dù xa xôi, ngày Tết, người ta cũng cố mà tìm về...
Ngày
Tết cũng là thời khắc ngồi chiêm nghiệm lại những chuyện buồn vui của
một năm qua. Thôi thì, chuyện gì qua cứ để qua đi luôn... Những nỗi buồn
năm cũ sẽ trôi qua. Tết sẽ an lành! Năm mới sẽ an lành, lòng mình cũng
sẽ an lành!
Tiễn biệt một năm cũ đi qua và chào năm mới!
ĐINH LÊ VŨ (Đà Nẵng)http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=414
...Từ nhiều năm nay, mình thấy Tết là cái gì đó ...bình thường lắm . Hình như những lo toan của cuộc sống làm người ta dễ quên đi cảm giác nôn nao trẻ thơ ngóng chờ Tết. Hôm nay đọc bài viết của bạn ... gợi nhớ lại bao điều . Nhớ cái thuở lơ ngơ trong cái nắng mà bạn gọi là nắng Tết , cái màu nắng tươi chi lạ , với những cánh diều nghêu ngao trên bờ đồng đã xong mùa lúa hay những buổi chiều gần Tết trốn học những tiết cuối ,vào vườn mía cả đám học trò vừa nhai mía vừa tếu táo bao điều trên trời dưới đất ; nhớ những tối hai mươi chín , ba mươi ngồi canh nồi bánh tét, nhớ không khí gia đình thời khắc giao thừa .....Về nhà ăn Tết , cầu mong mọi người sẽ hưởng được niềm hạnh phúc đó . Năm mới an lành !!!
...Từ nhiều năm nay, mình thấy Tết là cái gì đó ...bình thường lắm . Hình như những lo toan của cuộc sống làm người ta dễ quên đi cảm giác nôn nao trẻ thơ ngóng chờ Tết. Hôm nay đọc bài viết của bạn ... gợi nhớ lại bao điều . Nhớ cái thuở lơ ngơ trong cái nắng mà bạn gọi là nắng Tết , cái màu nắng tươi chi lạ , với những cánh diều nghêu ngao trên bờ đồng đã xong mùa lúa hay những buổi chiều gần Tết trốn học những tiết cuối ,vào vườn mía cả đám học trò vừa nhai mía vừa tếu táo bao điều trên trời dưới đất ; nhớ những tối hai mươi chín , ba mươi ngồi canh nồi bánh tét, nhớ không khí gia đình thời khắc giao thừa .....Về nhà ăn Tết , cầu mong mọi người sẽ hưởng được niềm hạnh phúc đó . Năm mới an lành !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét