Bạn
học chung với mình từ hồi lớp bốn đến hết năm lớp mười hai. Không biết
thân nhau tự bao giờ, đến khi nhận ra là thân nhau thì bạn đã là một
người không thể thiếu được trong đời sống của mình rồi.
Mình
có tính ham chơi, ham vui. Có khi mải mê chạy theo những tình yêu xinh
tươi trong mộng, cả năm trời không ghé thăm bạn một lần, không hỏi thăm
bạn một lần. Khi sực nhớ đến bạn, thì bạn luôn ở đó, chịu khó lắng nghe,
chịu khó chia sẻ mà không hề trách móc mình một lời. (Mà chuyện này
không chỉ xảy ra một lần).
Bạn
là người mình có thể nói hết, kể hết. Ngày bạn còn thiếu nữ, vẫn vậy,
bây giờ, bạn đã là người đàn bà hai con, vẫn vậy. Chồng bạn lại là thằng
học cùng lớp, từ ngày bạn lấy chồng, mình có thêm một thằng bạn thân
nữa.
Bạn
là người lúc đói bụng mà ở nhà không có gì ăn, mình có thể chạy ra nhà:
có chi cho tui ăn với. Bạn là người đầu tiên khi gặp khó khăn, mình
nghĩ đến. Nhà bạn là nơi mình có thể tự nhiên đến, tự nhiên đi, không là
nhà mình nhưng có thể tự nhiên như ở nhà mình.
Vậy
mà dịp trọng đại trong đời bạn, mình không có mặt. Ngày bạn lấy chồng,
mình đang ở rất xa, không về được. Bạn một nách nuôi con, đi làm, kinh
doanh thêm, rồi đi học, biết bạn khó khăn, mình chẳng giúp gì được. Mình
cũng không làm tròn vai một đứa bạn tốt ở bên cạnh bạn khi bạn suy sụp.
Khi buồn bã, mình nhớ đến bạn, khi vui vẻ, mình quên mất bạn.
Mình
có thật sự là bạn thân của bạn không? Tự trong lòng, mình luôn nghĩ
mình là bạn thân của bạn. Tự trong lòng, mình thấy mình cũng không được
tốt lắm, không xứng đáng lắm với tấm chân tình bạn dành cho mình.
Sáng
nay, ngồi cà phê với bạn trong khuôn viên khách sạn đầy gió, mình chợt
giật mình khi bắt gặp những vết chân chim trên khuôn mặt bạn. Chợt giật
mình khi nghe con gái đầu lòng của bạn đang học lớp mười hai, sắp thi
đại học.
Tự nhiên, mình (và cả bạn nữa) nhớ tới thời thơ trẻ của mình…
Tự nhiên, lòng ngậm ngùi quá đỗi.
Tự
nhiên, buồn, như là một nỗi buồn man mác như thời mới lớn, nỗi buồn
không có tên gọi, buồn vì một lẽ đương nhiên, không cưỡng lại được,
nhưng vẫn buồn.
Nỗi buồn xao xác như gió…
Nếu được quay ngược thời gian, mình sẽ cố gắng là đứa bạn tốt hơn của bạn.
Viết những dòng này cho bạn, cho mình…
Và cho một tình bạn chân thành bất biến, mấy chục năm trôi qua, vẫn nguyên vẹn như ngày đầu…
Ảnh : Đinh Lê Vũ
PANDA
Đinh Lê Vũ
Tình
cờ gặp trang của dinhlevu. Lang thang với các trang viết của bạn .
Những cảm xúc làm xao động lòng người . Tình bạn của bạn thật chân thành
và đáng quý biết bao . Nó làm mình nhớ đến một bài thơ chép trong sổ
tay từ một tờ báo nào đó ...lâu lắm rối (từ những năm 90)mà mình đã quên
mất tên và không ghi lại tên tác giả ( Thiệt tệ , nếu bạn nào biết có
thể nhắc dùm - Cảm ơn nhiều lắm !)
Bạn bè
Khi người ta chơi thân với nhau
Thường chẳng nói một lời trước mặt
Lo lắng nhiều dấu trong ánh mắt
Những buồn vui tự biết san đều
Khi chia tay
Người ta mang theo
Một đôi mắt sáng xanh trong tâm tưởng
Cái nhìn ai đầy bao dung rộng lượng
Giữa đau buồn, trời đất hóa bình yên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét